00:09
Ad tình cờ dạo qua fanpage của các nhóm khởi nghiệp và đọc được lá thư này. Bạn đọc TnBs 3-4 năm rồi nên văn phong khá giống. Bài viết ngắn gọn, sâu thẳm trong đó là sự tự tin, cái cần thiết vô cùng với giới trẻ Việt.
Và văn hoá gia tộc ở châu Á, một mặt nó rất hay nhưng vẫn có nhiều hạn chế trên con đường hội nhập. Có nhiều cha mẹ làm bệ phóng cho con cái, nhưng cũng nhiều người kéo ghì con lại, không cho vì sợ, vì thương, vì muốn ở gần, vì muốn báo hiếu và nuôi dưỡng, sợ bỏ rơi, n lý do khác nhau để không cho những bạn trẻ đi lập nghiệp, khởi nghiệp, ra riêng.... Vấn đề là bạn trẻ phải đủ bản lĩnh để giải quyết. Chuyện nhà nhỏ xíu mà không giải quyết được thì có thể làm được gì. Các bạn xem bạn trẻ này đã giải quyết ra sao nhé.
" Thưa các bạn
Chuyện ví von gà, đại bàng ai trong chúng ta đều biết. Nhưng khác với "gà chỉ đẻ ra gà, đại bàng phải có cha mẹ là đại bàng", con người là một trường hợp đặc biệt. Muốn thành gà hay đại bàng đều do cái đầu mình quyết định.
Ông Steve Jobs, Bill Gates, chú Jack Ma, chú Thanh Mỹ (Mỹ Lan) ở Trà Vinh, chú Bên (Cỏ May) ở Đồng Tháp, cô Ba Huân, cô Nga Dược Hậu Giang,....cơ thể sinh học hem có gì khác mình hết. Nhưng suy nghĩ, nhận thức của họ khác nên họ thành người khác.
Xưa mình từng là gà. Sau đó nhận thức thay đổi mà thành đại bàng
Mình tốt nghiệp ở một ĐH có điểm đầu vào cao nhất nhì ở Tp HCM, xong đi vô các tập đoàn đa quốc gia làm lương tính bằng đô la Mỹ, tối đi uống "dịu" nhảy nhót bar biếc này nọ, nhưng mình hem cảm thấy vui. Có cái gì đó thiếu thiếu.
Sau đó mình bỏ hết tiền tiết kiệm để đi chơi, ban đầu cũng theo kiểu "gà", chuyện gì cá nhân cũng hay kể cho gia đình bạn bè. Rồi bị họ ý kiến phản đối, phân tích, khuyên răn này nọ bắt ớn. May mà mình đọc 2 cuốn sách của người ấy rồi nên hem quan tâm, tiền của mình làm ra, mình làm gì kệ mình chứ.
Đi lang thang lãng du mãi, tự dưng mình thành đại bàng lúc nào hem hay. Mới biết cái mình thiếu xưa kia là không gian để vẫy vùng.
Sau khi lên Măng Đen, thuê 3 ha đất nông nghiệp (vì làm gì có tiền mua, may mà cô chủ đất lấy mình mỗi năm có mấy triệu đồng/ha thôi), mình mua giống này nọ trồng, diện tích nho nhỏ trước, tiếp thị rồi mở rộng ra thêm. Khi được làm chủ cái farm nhỏ, mình mới thấy vui vẻ hạnh phúc, dù có tháng không có đồng nào, có tháng lỗ chỏng vó, có bữa trúng mánh vì có mối lớn lấy hàng. Nhưng mình thấy thú vị với áp lực. Đời đại bàng phải bữa đói bữa no. Thích bão giông. Còn luôn có ăn sẵn, lúc nào cũng no, thích chăn ấm nệm êm, ham thú vui thị thành vật chất kiểu gà, mình không thấy thích nữa.
Khi mình bỏ tất cả lên Măng Đen, cha phản đối từ mặt, mẹ khóc lên xỉu xuống, bạn gái kiên quyết đòi chia tay. Nhưng mình vẫn cứ đi. Làm trai là dọc ngang thiên hạ chứ sống chi mãi ở một thành phố. Cứ bịn rịn quyến luyến quá thì làm sao có cơ nghiệp lớn được.
Mùa thu hoạch đầu, dư được hơn chục triệu, mình về làm hộ chiếu, đưa cha mẹ đi du lịch, cái họ vui vẻ trở lại. Giờ có hỏi thì họ nói "thì hồi đó ba mẹ đâu có biết con có cái đầu của chim đại bàng đâu, ba mẹ vẫn muốn nuôi con kiểu gà công nghiệp để con sung sướng, an nhàn". Cha mẹ nào chả lo lắng và sợ hãi đủ thứ, chỉ có đứa con bản lĩnh dứt ra hay không mà thôi. Và nhiệm vụ của con cái là phải chứng minh sự trưởng thành chững chạc cho cha mẹ yên lòng, rồi muốn bay đi đâu thì bay. 18 tuổi, phải tự đi làm thêm và tự chủ tài chính, vẫn chu toàn việc học một cái nghề nào đó để có thể kiếm sống cho bản thân, thì sẽ thành đại bàng sớm.
Nhưng tuổi nào cũng từ gà thành đại bàng được nếu bạn muốn.
Muốn, tìm đường.
Hem muốn, tìm lý do giải thích"


00:07
1. Ăn uống
Gà: Phụ thuộc người khác. Sáng trưa chiều luôn được cho ăn. Không lo bị đói. Cái này gọi là " sướng, nhàn, ổn định".
Đại bàng: Tự thân vận động. Sáng sớm phải nhịn đói và đánh cược với mưu sinh. Có bữa cực no với con mồi to, ăn muốn lòi họng. Cũng có bữa đói xanh mặt.
2. Chỗ ở
Gà: Được cung cấp chỗ che mưa che nắng, thích thú với chuồng đẹp, chuồng to hơn. Sáng thức dậy ra khỏi chuồng đi vòng vòng, chạng vạng là vô lại ngủ. Cái ngày gà gọi là "an cư lạc nghiệp".
Đại bàng: không nơi đâu là nhà. Nay sống hẻm núi này, mai sống ở vực sâu kia, mốt ở đại ngàn nọ. Ưa bấp bênh, sống một đời phóng khoáng, tự do.
3. Địa bàn cư trú
Gà: gà nghèo thì ở cái chuồng nhỏ, giàu thì ở cái trang trại lớn hơn tí xíu, nhưng luôn có lưới rào. Khi mưa gió vào chuồng ngay. Nửa đêm bị tóm bởi bọn trộm gà.
Đại bàng: mênh mông, không có giới hạn về địa lý. Khi có giông bão, lập tức bay ra kiếm mồi vì đây là lúc dễ kiếm nhất. Chưa có khái niệm "trộm đại bàng".
4. Rủi ro:
Gà: 100% phải có giá trị sử dụng như báo thức, đẻ trứng, truyền giống, cung cấp thực phẩm. Chủ cải thiện đời sống hay có khách tới chơi là vặt lông làm thịt. Kẹt tiền là bị cột chân ra chợ trao đổi hàng hoá. Cuối đời là khoả thân nằm bên cạnh đĩa muối lá chanh rau răm. Khoả thân mà miệng phải ngậm hoa hồng.
Đại bàng: buộc phải giỏi, nếu không sẽ bị đào thải. Nếu kém cỏi, phán đoán kém, ít kinh nghiệm sẽ bị súng săn pằng pằng. Nếu kiếm mồi dở sẽ bị đói giơ xương. Cuối đời là bỏ xác giữa một nơi nào đó giữa đại ngàn, sau mấy chục năm tung cánh.
5. Tính cộng đồng
Gà luôn ồn ào, con đực gáy, con mái cục tác, lúc nào cũng đông vui. Gia tộc, bạn bè xúm xít chè chén quanh đĩa thức ăn, bàn chuyện thời sự về mấy con gà hàng xóm. Nghĩ chuyện cơ bản như tranh ăn, tranh giành quyền xxx (đạp mái) cả ngày. Lúc nào cũng kèn cựa, tức tối vì con kia gáy hay cục tác to hơn. Nóng máu đòi quánh nhau, chủ nó thấy có "tố chất" bèn bồi dưỡng thành "gà đá".
Đại bàng lúc nào cũng lặng lẽ. Cô độc. Mốt bây giờ gọi là cô đơn thượng "liu".
6. Kết cục của mọi loài là cái chết. Nên lúc sống, tuỳ thích lối sống nào mà tự mình quyết định.

00:07

Một sinh viên hoặc độ tuổi trên 18 hiện nay trên thế giới, một ngày người ta làm gì?

Trung bình 1 ngày, ngoài 6-8h cho việc ngủ, còn lại, họ xoay quanh 8 hoạt động sau:

1. Học hành: học ở trường, học nhóm với bạn bè, sinh hoạt với mọi quốc tịch.

2. Làm thêm để tự chủ tài chính cho việc học, việc chơi. Vay mượn để đóng học phí. Kể cả vay của nhà nước hay cha mẹ. Còn chi phí sinh hoạt thì do làm thêm mà có. Ai làm thêm đều rất tự hào và được xã hội đánh giá cao.


3. Chơi thể thao, tập thể dục. Dù một mình vẫn chơi, vẫn tập.

4. Làm việc nhà. Từ giặt giũ nấu ăn đến giữ vệ sinh nơi ở. Nhà lau mỗi ngày 1 lần, mùng mền chiếu gối mỗi tuần một lần. Luôn thơm tho sạch sẽ nơi ở và cơ thể.

5. Đọc sách. Mỗi tuần một cuốn sách. Đọc mọi lúc mọi nơi.

6. Gặp gỡ bù khú với bạn bè vào tối cuối tuần. Cà phê, mua sắm, uống 1 ly bia hoặc 1 cốc rượu vang trong quầy bar. Vài ba tháng là tổ chức đi chơi xa. Nếu bạn bè bận thì tự đi một mình, đeo ba lô lang thang khắp thế giới.

7. Dù cha mẹ ở cùng tỉnh, thành phố nhưng họ đều kiên quyết dọn ra ngoài, thuê phòng ở riêng. Trừ vài bạn khờ khạo hoặc ngây ngô hoặc kém tự tin. Họ không thích học ĐH ở cùng thành phố, ví dụ người New York nhưng họ dọn qua Los Angeles học, người Seoul dọn qua Busan, người Tokyo dọn xuống Osaka...để thoát khỏi sự kiểm soát của gia đình, tự trưởng thành, thành "đại bàng" trong nhận thức và tư duy. Ít bạn dân Sài Gòn mà học ĐH ở Sài Gòn, dân Hà Nội lại học ở Hà Nội, dân Cần Thơ lại học ở Cần Thơ...trừ mấy đứa "gà". Việc ở nhà cha mẹ, ăn cơm mẹ nấu rồi đến trường, xin tiền cha mẹ như học sinh phổ thông là rất buồn cười. Lỗi là do bạn trẻ đó không có bản lĩnh hoặc kém cỏi không đủ sức để tự lập.

Nếu trên 18 mà còn dựa vào cha mẹ, ở chung với cha mẹ thì tư duy dễ bị phụ thuộc, dựa dẫm, non nớt, khó làm nên nghiệp lớn về sau. Làm cái gì cũng phải "xin phép bố em một tiếng, cha em gật đầu mới được, mẹ em không cho nên thôi, gia đình em không chịu nên em xin phép rút ....". Ớn quá ớn.

8. Online xem tin tức và cập nhật mạng xã hội: lúc ăn sáng. Ăn trưa. Tối trước khi ngủ. Nhưng không quá 30 phút mỗi lần. Họ nói nếu dành thời gian cho hoạt động này nhiều thì sẽ lãng phí tuổi trẻ.



Bạn năm nay bao nhiêu tuổi?

Bạn phân bổ thời gian 1 ngày của mình thế nào? Có giống tuổi trẻ thế giới hem?

Bạn là tuổi trẻ, nếu không có những hoạt động giống tuổi trẻ thế giới (như trên) thì tương lai của bạn sẽ khác.

Và tương lai nước mình cũng sẽ khác.

00:06
Các bạn cuối 9x vừa hoàn thành xong kỳ thi trung học và xét tuyển ĐH, một cột mốc quan trọng trong cuộc đời. Các admin group TnBS xin chúc các bạn trẻ đã hoàn thành 12 năm giáo dục phổ thông, "phổ thông" ở đây có nghĩa là ai cũng cần nên hoàn tất nó để vào đời.
Các admin, dù ít dù nhiều cũng tạm gọi có chút thành đạt trong con đường mình lựa chọn. Có bạn làm giáo viên thì trở thành người giáo viên dạy giỏi, được nhiều học trò theo học. Có bạn làm kinh tế thì đã có công ty xí nghiệp. Có bạn làm bác sĩ và đang tu nghiệp ở nước ngoài. Có admin làm nông nghiệp và cũng sở hữu cái trang trại nhỏ. Cả chục admin, mỗi người một nghề, nhưng đều từng bước leo lên đỉnh cao nghề nghiệp mình lựa chọn cả.
Từng là thí sinh, admin chân thành khuyên các bạn thi xong nên nghỉ ngơi 1-2 tuần, đi chơi xa cho đã nếu có điều kiện, hoặc ở nhà phụ giúp gia đình. Nhất là phải động chân động tay, tự mình giặt giũ nấu nướng dọn dẹp phòng ốc nhà cửa. Tuyệt đối tránh xa các buổi liên hoan chè chén, tỷ thí rượu bia rồi phóng xe máy vèo vèo trên đường, năm ngoái đã có nhiều tai nạn đáng tiếc. Các bạn còn trẻ, nên tiết chế năng lượng, không a dua bốc đồng sĩ diện này nọ. Đời còn dài và ước mơ nào cũng đẹp.


Và quan trọng nhất là các bạn nên đọc sách. Việc đọc sách liên quan mật thiết đến tư duy ngôn ngữ và khả năng giải quyết vấn đề (xem hình).
Cuối tuần này, cứ đến nhà sách, lựa sách mình ưa thích, nếu không biết mua gì thì cứ tham khảo top ten (tốp 10) bán chạy. Bán chạy dĩ nhiên là đã được thị trường đánh giá cao, phù hợp đám đông, có ích cho họ nên họ mới mua. Sách self-help thì đọc vài cuốn thôi, nội dung giống nhau hết à. Mình nên đọc sách văn học phương Tây, sẽ giúp các bạn hoà nhập nhanh chóng thành công dân toàn cầu sau này (search: các tác phẩm văn học nước ngoài kinh điển).

Về phía TnBs, dượng Tony thì đã nghỉ viết từ tháng 11 năm ngoái, tuy nhiên đội ngũ admin cũng đã kịp lấp khoảng trống với nhiều bài có chất lượng, phần lớn đều được dượng Tony đọc qua và đồng ý cho đăng. Các admin đều làm các ngành nghề khác nhau, nhưng có điểm chung là lấy cảm hứng từ 2 cuốn sách của dượng viết, đọc đi đọc lại mà tạo ra nhiều thói quen tích cực, trong đó có thói quen đọc sách, tập thể dục, học ngoại ngữ, đi làm thêm, tính kỷ luật. Và từ đó có tất cả.
Mời các bạn đọc một bài review cảm nhận mà admin nghĩ là cô đọng được hết nội dung hai cuốn sách cần truyền tải. Các bạn nên tự mua hai cuốn sách này trong nhà sách, hoặc không có tiền thì đọc trên mạng online, tuy nhiên việc cầm đọc sách giấy vẫn thể hiện một nét sang trọng riêng, và nó cũng khiến bạn tập trung hơn, lĩnh hội tốt hơn. Trong thời gian chờ đợi kết quả, ngồi đọc để có nhận thức mới.
Khi có một nhận thức chững chạc, các bạn sẽ đủ khả năng đưa ra những quyết định chọn nghề phù hợp khi có kết quả thi.

00:05

Những người thông thái, các nhà quản trị cấp cao...đều thuộc nằm lòng bài học con khỉ và quả chuối. Họ áp dụng để nhận biết bản chất con người, của nhân viên, của cộng sự....để biết ai nên đi xa với mình. 
"Trước đồng tiền, bản chất con người thế nào sẽ lòi ra thế ấy" 
(trích Trên đường băng, trang mấy quên rồi)

Có câu khá hay: "Tiền là máu, là nước mắt của bao thế hệ nên có một giá trị tâm linh rất lớn. Phải của mình làm ra, thật sự đổ mồ hôi công sức thì sẽ giữ được. Còn nếu không, sớm muộn cũng ra đi theo quy luật riêng, bất luận ai cũng cố giữ".

Người xưa thường thử thách lòng người như bắt đấm để thưởng xôi, nên nhiều người đã "cố đấm" đến kiệt sức để được "ăn xôi", nhưng khi đấm xong thì mệt quá, mở miệng ra không nổi. Hay chơi trò treo tiền trên cột mỡ, nam thanh nữ tú thi nhau treo lên để lấy tiền, trơn tuột, nhưng hầu như không ai từ bỏ ý định.



Ở châu Á, càng nhiều con bố mẹ càng khổ. Dù giáo dục thế nào, "cha chung không ai khóc", kể cả những trí thức bậc thầy như Lý Quang Diệu, con cái họ đều bậc tinh hoa hàng đầu nhưng vẫn choảng nhau khi cha mất. Bất luận giáo huấn dặn dò hay di chúc, cứ còn "để lại" là còn bất đồng, tranh giành, từ mặt.

Còn ở Trung Quốc hay Hàn Quốc, ngày làm đám tang cha mẹ cũng là ngày toà nhận được đơn tranh chấp, dù là căn nhà nhỏ của cha mẹ, miếng đất hương hoả của ông bà hay quyền sở hữu những tập đoàn lớn. Ráng đẻ nhiều con, cho ăn học thật nhiều, thương yêu thật nhiều, hy sinh thật nhiều, tưởng là "phúc" nhưng cuối cùng lại sinh "hoạ". Cố lấy về mọi thứ (có thể) cho gia đình, gia tộc, con cái...nhưng lại chính bị gia đình, gia tộc, con cái ấy làm cho khổ tâm một đời. Người phương Tây họ gọi hiện tượng này là "lời nguyền châu Á".

Ba cái khiến người ta khổ là "tham, sân, si". Tham đứng đầu. Khi nào con người đủ nhận thức để nhận ra "phúc phần" của mình, muốn giàu có thì tự làm để tạo ra, không tham giành giật phần của người, thì tự dưng sẽ hạnh phúc.

Hạnh phúc, đơn giản chỉ là một cảm giác.

00:04
1. Vì sao một ông chủ liên tiếp gặp khó khăn, cũng sẽ không buông xuôi, nhưng một công nhân hay nhân viên mới vào làm, thấy việc không thuận lợi liền lập tức bỏ việc?
Vì sao một đôi vợ chồng liên tục mâu thuẫn, cũng sẽ không dễ dàng ly hôn; nhưng một đôi tình nhân sống thử, hễ gặp một chuyện nhỏ lại có thể nhanh chóng đường ai nấy đi?
2. Trong xã hội, chúng ta sẽ gặp 3 loại người khác nhau về giá trị nhận thức. Cách phân biệt là dựa vào mức độ chịu đựng sự thực của họ.
Đối với người thượng đẳng, tức người có lòng dạ ngay thẳng, chính trực, thì chúng ta cư xử thoải mái, có thể đánh có thể mắng, cứ có sao nói vậy, họ chịu đựng được hết.
Đối với người trung đẳng, cần dùng phép ẩn dụ, bởi họ chịu không nổi trách mắng hay nói sự thực. Lấy ví dụ này ví dụ kia, miễn đừng trực tiếp họ là được. Họ sẽ ngẫm ra là mình cũng giống vậy mà sửa chữa.
Đối với người hạ đẳng, bởi tầm mắt lòng dạ eo hẹp, chỉ nên dùng lễ tiết hay những lời nói hoa mỹ mà đối đãi. Còn không thì im lặng. Dùng được thì dùng, không thì tránh đi, không nên nghĩ đến quan hệ lâu dài. Với nhóm người này, tuyệt đối không nói sự thực (là họ như thế) vì họ không chịu được chỉ trích, phê bình. Họ sẽ giận dỗi hoặc trả đũa.
3. Một người không biết bơi, cho dù có thay đổi bể bơi cũng không giải quyết được vấn đề; Một người không biết làm việc, cho dù có thay đổi công việc thì cũng không giải quyết được năng lực của họ.
4.
5. Bản thân chúng ta là nguồn gốc của tất cả, vậy nên muốn thay đổi hết thảy, đầu tiên phải thay đổi chính mình! Thế giới của bạn là do bạn sáng tạo ra; những gì của bạn hết thảy đều là do bạn sáng tạo ra.
"Một ngày nọ, tiểu hòa thượng chạy tới thỉnh giáo lão hòa thượng: “Sư phụ, đời người ta có giá trị lớn như thế nào?”
Lão hòa thượng nói: “Ngươi hãy ra sau hoa viên, dọn sạch một tảng đá, sau đó đem ra chợ bán. Nếu có người hỏi giá, ngươi không cần phải nói gì, chỉ cần chìa hai ngón tay ra. Nếu người ta trả giá, thì ngươi cũng không cần bán, cứ ôm đá về. Sư phụ sẽ nói cho ngươi biết, giá trị nhân sinh lớn như thế nào!”
Vâng lời sư phụ, rạng sáng hôm sau, tiểu hòa thượng ôm tảng đá mang ra chợ bán.
Trong chợ người đến người đi, mọi người rất tò mò, có một bà tới hỏi: “Tảng đá này bán bao nhiêu tiền?”. Tiểu hòa thượng không nói gì, chỉ giơ hai ngón tay ra.
Bà nói: “Là 2 đồng?”. Hòa thượng lắc đầu, bà kia lại nói: “Như vậy là 20 đồng? Được rồi, được rồi! Ta sẽ mua về để nén dưa muối”.
Tiểu hòa thượng nghe thấy thế thì thầm nghĩ: “Ôi, tảng đá không đáng một đồng này lại có người bỏ ra 20 đồng để mua! Chúng ta trên núi còn có rất nhiều!”.
Sau đó, nghe lời dặn của sư phụ, tiểu hòa thượng vẫn không bán, ôm đá chạy về gặp sư phụ:
“Sư phụ, hôm nay có một vị bỏ ra 20 đồng để mua tảng đá. Sư phụ, ngài bây giờ có thể nói cho con biết, đời người ta có giá trị lớn như thế nào đi!”.
Thiền sư nói: “Không vội, ngươi sáng mai hãy đem tảng đá kia đến nhà bảo tàng, ngươi cứ như cũ”.
Sáng hôm sau, ở trong viện bảo tàng, một đám người tò mò vây lại xem, xì xào bàn tán:
“Một khối đá bình thường như thế này, có giá trị gì đâu mà đem vào viện bảo tàng chứ?”.
“Nếu tảng đá này được bày biện trong viện bảo tàng, thì nó nhất định có giá trị, chỉ là chúng ta không biết mà thôi”.
Lúc này, có một người từ trong đám đông đi tới, lớn tiếng nói với tiểu hòa thượng:
“Tiểu hòa thượng, tảng đá này giá bao nhiêu tiền vậy?”. Tiểu hòa thượng không nói gì, chỉ giơ hai ngón tay ra.
Người kia nói: “200 đồng?”. Tiểu hòa thượng lắc đầu, người kia lại nói: “Vậy thì 2.000 đồng đi. Tôi muốn mua nó để điêu khắc một pho tượng”.
Tiểu hòa thượng nghe đến đó, lùi lại một bước, vô cùng kinh ngạc. Cậu vẫn theo lời dặn của sư phụ, không bán và ôm tảng đá kia về núi:
“Sư phụ, hôm nay có người muốn bỏ ra 2.000 đồng để mua tảng đá kia. Bây giờ thì ngài nói cho con biết, giá trị của đời người lớn nhất là gì đi!”.
Lão hòa thượng nói: “Ngươi ngày mai hãy đem tảng đá kia đến tiệm đồ cổ, vẫn giống như cũ.”.
Ngày thứ ba, tiểu hòa thượng lại ôm tảng đá kia đi tới một cửa hàng đồ cổ, vẫn giống như trước, một số người vây lại xem, rồi bàn tán: “Đây là đá gì? Khai quật ở đâu vậy? Có từ triều đại nào đây?”.
Cuối cùng có một người tới hỏi giá: “Tiểu hòa thượng, tảng đá này bán bao nhiêu tiền?”.
Tiểu hòa thượng vẫn như cũ, im lặng không nói, chỉ giơ hai ngón tay lên.
“2.000 đồng?”. Tiểu hòa thượng nghe vậy thì trố mắt, há hốc mồm, kinh ngạc thốt lên: “Hả?”.
Vị khách kia nghĩ là mình trả giá quá thấp, đã chọc tức tiểu hòa thượng, lập tức chữa lời: “À không! Không! Tôi nói nhầm, tôi sẽ trả cho cậu 20 vạn tiền”.
“20 vạn”. Tiểu hòa thượng nghe đến đó, lập tức ôm lấy tảng đá, chạy vội về núi gặp sư phụ. Vừa tới nơi, cậu thở hổn hển nói: “Sư phụ, sư phụ, bây giờ chúng ta có thể phát đạt rồi. Hôm nay có thí chủ trả 20 vạn tiền để mua tảng đá này! Giờ thì ngài nói cho con biết, giá trị lớn nhất của đời người là gì đi!”.
Lão hòa thượng xoa đầu tiểu hòa thượng, nói:
“Tiểu tử à, cuộc đời ngươi có giá trị lớn ngần nào, cũng giống như tảng đá kia vậy. Nếu ngươi đem mình ra chợ bán, ngươi chỉ có giá 20 đồng; nếu ngươi đem mình vào trong viện bảo tàng, ngươi liền có giá trị 2.000 đồng; nếu ngươi đem mình đặt ở tiệm đồ cổ, người có giá 20 vạn đồng! Nền tảng khác nhau, sẽ đặt định vị trí khác nhau, giá trị nhân sinh cũng sẽ vì đó mà hoàn toàn khác biệt!”.
Câu chuyện này liệu có khiến bạn suy nghĩ về chính mình và tự hỏi, cuộc đời mình đang được đặt ở vị trí nào đây?
(Đọc tiếp trong link).


18:27
Những năm đầu thập niên 80, cứ 5 chiều trên chuyến phà Rạch Miễu từ Bến Tre sang Mỹ Tho, người ta thấy có một cô bé da trắng, tóc dài, ôm cái cặp đi học tiếng Anh. Lúc đó ở Bến Tre chưa có trường dạy ngoại ngữ nào. Cô bé đó là người thứ 2 ở tỉnh có bằng C sau cô giáo dạy tiếng Anh của mình. Ai hỏi thì cô nói là "con muốn đi ra nước ngoài mở mang đầu óc, nên con phải biết tiếng của người ta".
Học xong cấp 3, cô thi vào trường trung cấp du lịch để học nghề, ban đêm cô còn học thêm tiếng Anh tại chức ở ĐH Sư phạm. Cô đam mê đi lại, di chuyển, phục vụ người khác nên quyết tâm chọn nghề hospitality (du lịch, phục vụ).
Vừa học vừa làm, sau 7 năm làm hướng dẫn viên du lịch một cách cật lực, cô quyết định nghỉ. Tiền tích luỹ, cô mang hết về mua đất ở một khu vực khá hẻo lánh cách thành phố Bến Tre 30 phút xe chạy. Lúc cô mua đất, ai cũng cười vì trên phố hem mua, tự nhiên đem tiền vô mua đâu tuốt trong làng, đâm đầu vô chỗ heo hút, toàn dừa và ruộng.
Cô nói kinh nghiệm đi mấy chục tỉnh thành, mấy chục nước khiến cô biết đây là mỏ vàng, vì không có nơi nào trên thế giới có cảnh vật con người văn hóa y chang vậy. Cô bèn cho người đắp đất, dựng chòi tranh liêu xiêu dưới mấy cây dừa (nhưng bên trong lại là phòng ngủ sang trọng như khách sạn 4 sao). Cô còn tự thiết kế tàu du lịch trên sông, tự ngồi đọc bản vẽ, tự đi chọn vật tư để đóng tàu, tự đăng ký kiểm định và làm mọi thứ. Từ đó, một miếng đất lau sậy đã biến thành một khu resort lung linh, đẹp như tranh vẽ (vấn đề là ai vẽ).
Dù đã là một bà chủ, hàng ngày cô vẫn bận áo bà ba, tự tay lựa và trồng cây để 100% diện tích xanh mát, cây cối mọc đan xen nhau một cách tự nhiên. Hiện resort sinh thái Mango Home Riverside đã giải quyết cho cả trăm lao động. Đội tàu khách hai ba chục chiếc, ngược xuôi trên sông, toàn Tây cả. Khách Tây nườm nượp mò đến, dù phải đi mất mấy tiếng đồng hồ từ sân bay Tân Sơn Nhất. Nhưng họ thích lắm, họ nói bây giờ mà resort mở đường lớn, dời ra mặt tiền, trong vườn thiết kế cảnh quan chỉnh chu thì tụi tao hem đến nữa. Gu du lịch của Tây khác gu Việt, cái này phải phục vụ họ nhiều mới nắm được.
Hàng ngày, khách Tây ở đây sẽ tham gia mọi hoạt động sản xuất kinh doanh như cư dân trong làng. Đi tát ao bắt cá, leo cây hái mận hái xoài hái dừa, chèo xuồng đi chợ xổm ngồi lê ăn hàng nói chuyện đôi mách, đi phụ nấu ăn đám giỗ nhà bên cạnh, tham gia làm bánh tráng mật ong lò bún này nọ…với dân địa phương. Dân trong làng giờ ai cũng nói chuyện tiếng Anh như gió. Bà bán bánh tét cũng biết đếm đô la và xài smartphone để theo dõi tỷ giá. Gặp Tây là tiếp thị liền, “Tét Cay hia, hu bai hu bai (đoán là Tét Cake here, who buy who buy)”.
Dù có biệt thự thiệt bự ở Phú Mỹ Hưng để cho thuê, di nước ngoài như đi siêu thị, cô vẫn dành phần lớn tiền bạc và thời gian để đầu tư ở huyện nhà. Cô nói, tại hồi xưa cô có lần thi học sinh giỏi huyện môn TỪ NGỮ, NGỮ PHÁP và đoạt giải khuyến khích. Mà một học sinh giỏi huyện thì phải đem thành tựu gì đó về cho huyện mình chớ.
Cô nhắn nhủ, nếu bạn từng là học sinh giỏi cấp tỉnh, cấp thành phố thì hãy làm cái gì đó đền ơn cho cho tỉnh, cho thành phố mình. Còn nếu từng là học sinh giỏi quốc gia thì phải có thành tựu, giúp quốc gia tăng Gi Đi Pi(GDP), tinh hoa mà, có phải người thường đâu. Cô nói vì cô bị rớt HSG tỉnh nên tài năng chỉ có chút xíu vầy. Nếu lúc đó cô đậu HSG tỉnh thì bây giờ khắp Bến Tre, huyện nào cũng có 1 cái resort. Còn nếu cô đậu HSG quốc gia thì giờ tỉnh thành nào cũng có một cơ ngơi làm ăn sản xuất kinh doanh, thành tập đoàn luôn. Nhưng hồi đó "tôi chỉ đậu giải cấp huyện" - cô ngậm ngùi chia sẻ. Rồi cô bật khóc. Dù sao cô vẫn là sản phẩm của nền giáo dục ham thành tích. Giờ nhận thức khác, cô chuyển qua ham thành tựu.
Cô còn là một mentor (hướng dẫn khởi nghiệp) cho tất cả các bạn trẻ Việt Nam có đam mê làm resort homestay trong làng trong xã để lấy tiền Tây. Các bạn có thể đăng ký các buổi thực tế tại resort của cô do StartUp Study Tour tổ chức nhé. KháchTây ở đó 1 đêm, cô lấy tới mấy trăm đô la, riêng các bạn trẻ khởi nghiệp thì cô chỉ lấy lại đúng chi phí tiền ăn tiền điện nước, còn chia sẻ tận tình miễn phí cách làm ăn nữa.
À, mà xuống đó gặp cô đừng nói là cô Nhung nhé, phải gọi là dì Nhung thì cổ mới chịu. Dân quê Nam Bộ mà, gọi cô nghe xa cách lắm người ơi.
Không có hình dì Nhung, trên mạng thấy có cô chèo thuyền này giống giống nên admin mượn đỡ. Hàng ngày Dì Nhung vẫn mặc bà ba màu hường chèo thuyền đưa du khách tham quan trên mấy con rạch. Dì hát cải lương bằng tiếng Anh cũng ngọt.
Chuyện dễ thương. Các bạn share nhau mà đọc. Bài này hem phải bài PR vì khách của Mango Home Riverside gần như 100% là khách Tây. Bài này đăng để các bạn xem bắt chước mô hình mà làm ở địa phương mình, kiếm đô la chơi cho vui.


18:25
Suy nghĩ chung của những người tầm thường, ước mơ cho lắm nhưng không chịu thay đổi bản thân, không chịu triển khai là đây.
Rồi lúc chết hay bệnh nằm xuống mới tiếc về những dự định chưa làm như hàng tỷ người trong lịch sử mấy ngàn năm. Chung quy lại là nỗi sợ bị mất cái vật chất đã có, hoặc lười, hoặc phụ thuộc người khác về tiền bạc lẫn quan niệm. Giải quyết 3 cái này thì xong. Nhẹ đầu, bớt hoặc hết tham (tham lấy vào, tham vật chất), hết sân (giận dữ vì cái tôi lớn), hết si (u mê ngu muội do mình thiếu hiểu biết) thì tự nhiên hạnh phúc. Hạnh phúc chỉ là cảm giác do tự mình tạo ra, hem ai làm cho mình hạnh phúc được. Tự mình không làm cho mình hạnh phúc nổi thì ai có thể làm đây?
Chúng ta không ai biết chắc chắn 100% ngày mai mình vẫn sống. Không ai chắc chắn 100% là ngày mai mình vẫn khoẻ mạnh minh mẫn. Nên tụi Tây họ thường bảo nhau, hãy sống hoành tráng vì chỉ có 1 cuộc đời.
Châu Á thì cố gắng lấy vào, càng nhiều càng tốt nên tự mình cảm thấy không thoả mãn hay hạnh phúc. Cố gắng đẻ con nhiều, cố gắng tích cóp, giành giật lấy vô cho chúng nó thì cả đời mình không còn thời gian để sống cho mình, mà lại hỏng đời nó, nên Tây họ đẻ 1 hoặc 2 đứa, nuôi 18 năm rồi xong, thậm chí hem đẻ vì "gene không có gì xuất sắc để lưu truyền hậu thế". Một cái nhà thật nhỏ, thậm chí đi thuê để ở, có sao. Miễn là có tiền thuê. Họ thích thuê nhà để dễ dàng dọn đi chỗ này cho kia sống cho nó đã. Mắc mớ gì cứ sống mãi ở một thành phố, nhất là nơi ồn ào chen chúc nóng nực. Trên trái đất có tới 200 quốc gia và 5000 thành phố đáng ghé thăm trước khi chết.
Chúng ta không ai có thể quyết định mình sống bao lâu. Nhưng hoàn toàn có thể quyết định sống bao sâu.
Du Lịch & Nông Nghiệp Măng Đen
Hắn có nhiều ước mơ lắm. Không những thế hắn còn có nhiều hoài bão nữa. Hắn thường thấy mấy tấm gương người thành đạt mà nghĩ rằng nếu là hắn, có nhiều nguồn lực và may mắn như vậy thì chắc chắn hắn còn làm hơn thế nữa. Nói chung đối với hắn không có giới hạn nào không thể vượt qua.
Bản thân hắn thì cũng có nhiều mong muốn…
Hắn muốn thành công nhưng cũng muốn ngủ sớm giữ gìn sức khỏe.
Hắn muốn học được nhiều thứ nhưng cũng muốn có thời gian nghỉ ngơi, giải trí, thư giãn.
Hắn muốn khởi nghiệp một công ty nhưng cũng muốn dành thời gian cà phê lãng tử chút, không sa vào cái vòng xoay chán ngắt: làm sản phẩm, đóng gói, giao hàng, ghi sổ, nghiên cứu, quảng bá, chốt đơn hàng.
Hắn muốn bán được nhiều đơn hàng nhưng vẫn muốn được ăn uống đầy đủ đúng bữa.
Hắn muốn được nghe khách hàng khen sản phẩm của mình hay, chất lượng dịch vụ tốt nhưng không muốn chạy đi giao hàng vì ngại nắng mưa và ánh nhìn của người khác.
Hắn muốn kiếm nhiều tiền nhưng cũng muốn công việc ổn định.
Hắn muốn mau giàu nhưng không muốn trải qua khó khăn ban đầu.
Hắn muốn làm ăn lớn nhưng cũng muốn bỏ ít tiền thôi, ngại rủi ro.
Hắn không muốn ăn bánh mì, mì gói qua loa, ít nhất cũng phải gà rán hay pizza là bèo nhất.
Hắn muốn làm những thứ chưa ai làm nhưng gia đình hắn phải đồng ý, người yêu phải ủng hộ.
Hắn muốn trở thành vĩ nhân nhưng phải vô lo vô nghĩ, sống cuộc đời nhàn nhạ.
Túm lại là hắn muốn nhiều lắm, nhiều đến nỗi hắn không biết mình dám mất đi cái gì. Cũng vì lẽ đó mà trong khi người khác sẵn sàng hy sinh vài thứ để đạt được thứ mình muốn thì hắn vẫn ngồi đây, tìm kiếm một hướng đi thỏa mãn hết mong muốn của hắn.
Rồi năm tháng qua đi, cuối cùng hắn đã có được cuộc sống mình mong muốn. Người ta nói có công mài sắt có ngày nên kim quả không sai. Ở nơi chốn ấy, hắn tìm được ngày tháng êm đềm, thoải mái. Còn tiền, tiền ư? Hắn chả phải lo về tiền nữa, tiền không phải là vấn đề của hắn bây giờ. Hắn cũng không phải giang nắng dầm mưa kiếm ăn, mọi người luôn mang cho hắn những món ngon vật lạ. Người ta sùng bái hắn, gia đình thì yêu thương, người yêu sẵn sàng khóc hết nước mắt quỳ xuống mỗi khi gặp hắn. Giờ đây, hắn được sống đúng với đam mê, làm những điều mình thích. Thậm chí, có nhiều thứ hắn có thể làm mà chẳng ai có thể làm được. Hắn phóng tầm mắt ra xa nhìn theo mặt trời, cảm thấy tự hào cho một cuộc đời viên mãn.
Đằng sau ánh sáng chói lọi đó, nơi khuất tầm mắt, một ngọn đồi xuất hiện với cả một vùng đất rộng mở. Dưới chân đồi, cổng vào hiện lên lấp ló. Trên bảng hiệu, người ta đọc được dòng chữ được in nổi dát vàng:
“Nghĩa Trang Thành Phố”
Nguồn fb.


18:23
1. Tam quốc diễn nghĩa là một trong những tác phẩm hay nhất của văn học Trung Quốc, vì nó phản ánh chính xác văn hoá Trung Hoa cổ đại. Đọc Tam Quốc, chúng ta không thể không ngậm ngùi tiếc cho nhân vật Chu Du, chỉ vì ghen tỵ với tài năng thiên phú của Khổng Minh mà hộc máu chết (theo truyện, không phải lịch sử). Các nước càng gần khoảng cách địa lý với Trung Quốc thì người dân cũng bị nhiễm cái tính này mức độ nặng nhẹ khác nhau, hẻm phải riêng VN mà bên Hàn, bên Nhật…cũng bị. Bên kia sông Cầu có người đỗ tiến sĩ, ngày vinh quy bái tổ, thay vì chèo thuyền qua sông chung vui, nhiều người xã Đoài bên này ngồi chửi đổng, điên tiết. Rồi tự an ủi AQ, rằng nó may mắn chứ chả hay ho gì, chắc có ai đó nâng đỡ. Nhất định nó giỏi như thế cũng sẽ bị một cái gì đó, ví dụ bệnh nan y, gia đình không hạnh phúc....Tóc xoã vai gầy, ăn không ngon, ngủ không yên, chỉ mong nó thất bại hay bị tai nạn bệnh tật ốm đau mà chết quách. Thôi thì cũng thông cảm, văn hoá tiểu nông ăn sâu quá rồi, con gà tức nhau tiếng gáy, và cũng, vì chút Chu Du còn sót lại.
Tony đi nhiều và thấy thích văn hoá miền Tây Nam Bộ, là vùng đất mới, chưa từng bị phong kiến Trung Hoa ra sức đồng hoá, nó gần với văn hoá Miên Thái, hào sảng và phóng khoáng, bao dung và thiệt tình. Chẳng hạn như vùng Cà Mau, trong làng ai có gì vui như đỗ đạt, trúng số, trúng lúa, thăng chức…thì hầu như cả làng bưng đồ đến, đổ bánh xèo, uống gụ, chung vui mừng rỡ. Tỷ lệ người nhiễm virus Chu Du cũng không phải là không có, nhưng ít hơn, do xung quanh mọi người ít để ý và so sánh hơn thua. Vì là vùng đất mới nên người ta phải đùm bọc nhau trong những ngày gian khó đi mở cõi, đau thật với nỗi đau bà con chòm xóm, vui thật với niềm vui của người khác, hằn trong suy nghĩ qua nhiều thế hệ, trở thành nét hào sảng phương nam. Không có chuyện giả lả giả tạo, ăn nói cho hay nhưng trong lòng nghĩ khác, chỉ muốn mình hơn, còn mong ai cũng te tua, nghèo khổ, dốt nát, xui xẻo, xấu xí.
2. Tony có khá nhiều bạn học thật tốt. Thời sinh viên, Tony nhiều lần đói xanh mặt, qua nhà trọ mượn tiền, bạn chỉ có 20 ngàn, bạn chia cho một nửa. Ra trường, nhóm bạn bắt đầu chia rẽ, vì có ai đó khó chịu khi đứa khác tìm được việc làm ngon hơn. Rùi rạn nứt khi bạn cùng nhà trọ mua nhà ở thành phố. Sự bực bội dâng đến đỉnh cao, mời đi tân gia là không đi, hay đi cũng qua nói vài câu xỉa xói móc méo. Ngồi lầm bầm, kiểu mẹ tức muốn chết, mình vẫn còn nhà trọ mà nó đã chung cư cao cấp rùi. Rùi chấm dứt quan hệ, không rõ tại sao.
Khi facebook ra đời, âm thầm theo dõi ngày đêm. Thấy anh bạn post tấm hình nhà mới, 2 đêm mất ngủ, ra sân đá thúng đụng nia, quánh mèo quánh chó, khiến chó mèo tàn tật hết. Thấy cô bạn post status đi Mỹ du lịch với chồng, mất ngủ 3 đêm, thấy khó chịu trong người quá. Rồi một ngày anh bạn post status mất việc, thì lòng vui mừng khôn xiết, lấy bia ra uống. Rồi thấy cô bạn post status ly hôn, ôi trong lòng thầm nghĩ, cho chừa, đáng tội hôm bữa khoe đi Mỹ với chồng nha mậy, liền nhảy vô comment, ghi đại loại như ”sao vậy bạn ơi, có cần gì thì mình giúp”. Đi nhậu lúc ngà ngà say, nghe bạn nói ”tôi vái ông bà cho ông bầu A rớt máy bay chết cho rồi, nhìn ông ấy sở hữu chiếc máy bay riêng mà ngứa mắt. Còn ông tỷ phú B, ông đó mà phá sản, tôi mở tiệc ăn mừng”. Phụ nữ thành đạt nào cũng bị gán câu ”ôi cái con đó tài năng gì, nó cặp với ông này ông kia mới được như vậy”. Lúc này, sự đố kỵ không còn bình thường nữa, nó đồng nghĩa với cái ác, cái vô lương và nếu bạn gặp những người như vậy, không đáng giao du, kết bạn. Cái xứ mình nó thế, dù có học có hành, có chức vụ, học vị học hàm, có tiền có bạc, có vợ đẹp con khôn, nhiều người vẫn u mê mang cái văn hoá Chu Du ấy trên người, tự mình làm khổ mình ghê gớm.
3. Tony có anh bạn, tên X. Rất thân vì lúc cơ hàn, cần gì cũng giúp. Nhưng tính ganh đua cũng lớn. Không phủ nhận tính ganh đua cũng có mặt tích cực, đó là việc giúp mình có động lực để không thua kém bạn bè. Việc thấy Tony nói 2 ngoại ngữ lưu loát khiến anh lao vào học như điên, 5h sáng đã ngồi dậy học từ mới, tối nào cũng đến 2 trung tâm để luyện, thậm chí mời cả giáo viên tiếng Hoa tới nhà để dạy. Ganh đua, thi đua thì tốt vì nó còn là tích cực, tuy nhiên nhiều người không kiểm soát được và từ thi đua trở thành đố kỵ, ganh ghét.
Đó là lần cô giáo yêu cầu nộp báo cáo về cuốn sách “Tư Duy Lại Tương Lai”, Tony lùng nhà sách hẻm có, mới qua nhà anh mượn. Anh trả lời, gì chứ sách tuyệt đối không cho mượn, Tony nói vậy bạn đi chung với tôi, tôi ra tiệm photocopy sao chụp 1 bản chỉ mất 15 phút thôi, bạn nhé, giúp tôi đi. Nhưng X nói không là không, khiến Tony không nộp được bài, nhưng cũng tốt nghiệp được. Năm 2006, qua chơi thấy Tony mua được chiếc Caren để đi lại, anh về nhà vô phòng, bật đèn, tóc xoã rũ rượi, không ăn không uống không nói không cười mấy hôm liền, vay tiền mua một chiếc đắt hơn mấy chục triệu cho bằng được. Nếu không biết dừng lại, tính ganh đua sẽ trở thành tính đố kỵ, rất uổng phí một đời người vì không làm được nghiệp lớn.
4. Nên để bình yên một đời người trong xã hội có nhiều Chu Du, tốt nhất là giấu mọi thứ mình có như mèo giấu ”hàng hoá Tony đang kinh doanh”. Bạn Nam nói, 2 vợ chồng nó nghe nói X tới nhà là phát hoảng. Vì X tới, sẽ đảo mắt nhìn quanh, hỏi thăm, nếu thấy nhà Nam có mua sắm cái gì mới, X về giận, phát bệnh. Nên vợ chồng nó dọn dẹp bắt mệt. Phải gửi xe hơi đi chỗ khác, giấu cái tivi xịn vào phòng, quần áo pyjama bóng loáng phải cất, phải lập tức mặc áo cụt quần què vào, gia nhân giúp việc phải lập tức ra khỏi nhà, đi lánh mặt hoặc lấp ló ngoài bờ rào biệt thự. Thằng Nam phải lập tức nhảy xuống lau nhà rửa bát. Con vợ phải ngồi nhặt rau, vú móm lòng thòng, tóc rối bù, vợ chồng giả bộ chì chiết nhau chuyện tiền bạc. Con cái nó phải vọc đất vọc cát, mũi miệng phải lem nhem. Đang ăn tôm cua hàu gì đó thì phải cất ngay, lôi rau muống nước mắm ra. Gương mặt phải teo tóp hốc hác, không được phúng phính trắng hồng, X nó không thích, nó giận.
5. Cũng mấy lần đi nhậu, bạn nhậu nói mày biết doanh nhân thành đạt Nguyễn Văn A không, nó dở ẹt à, lúc học chung với tao, rớt lên trượt xuống, ngu lắm mày ạ. Chuyện quá khứ là quá khứ. Lúc nhỏ người ta có thể học kém, nhưng sau này, cả quá trình tự đào tạo của họ, mình đâu có biết. Để có được số tiền đó, người ta đã phải thức khuya dậy sớm thế nào, bạc tóc tính toán ra sao, chết bao nhiêu nơ ron thần kinh …và sẵn sàng chịu n cái rủi ro. Để có được giải thưởng nào đó, người ta đã phải hy sinh những thú vui cá nhân, đã phải dùi mài kinh sử tập luyện quần quật thế nào, mình đâu có biết. Chỉ thấy thành quả và thay vì mình cũng cố gắng đạt được, lại sinh ra lòng ghen ghét, một cách rất Chu Du.
6. Người mình cũng ít công nhận tài năng của nhau. Không chịu thừa nhận trên đời, có những con người, tạo hoá cho họ khả năng hơn, và dĩ nhiên họ sẽ thành công hơn. Nhà văn theo văn hoá Trung Hoa ít ai đọc tác phẩm của người khác, chỉ say sưa đọc đi đọc lại văn mình. Nhà báo hay vài người biết viết lách cũng vậy, không ai đọc ai, nên đề tài viết ngày càng teo tóp, bó hẹp, tư tưởng càng ngày càng bảo thủ, ráng moi móc chê bai nhau cho được, dù chỉ là một lỗi chính tả cũng làm ầm lên. Vì vậy, khi đồng nghiệp được quốc tế công nhận, họ gần như hoá điên. Phần lớn nhà văn Trung Quốc cho rằng Mạc Ngôn bỏ tiền ra mua giải Nobel, cô lập ông sau khi ông nhận giải. Mấy nhà văn lão thành Trung Quốc vội lên hạc viện ngôn ngữ Bắc Kinh nhờ dịch hết các tác phẩm của mình sang tiếng Anh, rùi đem qua nước ngoài chào hàng, nhưng tụi Tây vứt hết vào sọt rác vì đọc hẻm hiểu. Các nhà văn trẻ TQ còn thành lập hiệp hội anti- Mạc Ngôn, hoạt động ì xèo, gửi đơn thưa kiện, chưa có tiền lệ trong lịch sử Nobel văn học. Có vài cuốn sách best seller và lập tức xuất hiện 1 nhóm người anti, kiện tụng khí thế. Trí tuệ thay vì đi làm cái gì đó hay ho cho đời, lại suốt ngày đả phá người khác, thiệt uổng. Ngày bạn đồng môn nhận giải quốc tế quốc gia, thì cũng là ngày bệnh viện tâm thần nhận cả chục bệnh nhân vào khám, cũng toàn các bạn cùng lớp chuyên lớp chọn, nhưng vì tức tối mà sinh ra tâm bệnh, ngồi bứt tóc móc mắt, xé quần xé áo trong thật thảm thương.
7. Hôm bữa họp lớp, có mặt anh bạn X. Anh lại xách mé, nghe nói Tony dạo này đi nước ngoài như đi chợ ấy nhỉ. Tony chỉnh ngay, cái này là không đúng. Anh vui mừng lắm, nói thế không có tiền đi đâu à, làm ăn không được à, sắp phá sản rồi à, nói thật đi để bạn bè lo cho. Mọi người há hốc mồm nhìn. Tony mới từ từ giải thích. Năm vừa rồi, Tony đi nước ngoài 20 lần, trong khi đi chợ có 1 lần, so sánh vậy là khập khiễng. Cái anh hỏi, ủa vậy giờ phải nói sao, Tony nói là lần sau phải nói ”dạo này Tony đi nước ngoài như đi siêu thị ấy nhỉ”.
Vì Tony, cũng hay đi siêu thuỵ.


02:07
Hỏi: Công ty con là công ty du lịch, cổ phần rất nhiều người, mới thành lập không lâu. Vốn huy động từ nhiều anh em nên giờ công ty có một khoản 20 tỷ, định mua một cái khách sạn mini ở trung tâm thành phố để kinh doanh. Nhưng 1 anh trong hội đồng quản trị thì lại muốn có cái gì đó khác biệt. Theo Tony thì có mô hình gì mới lạ và hay không?
Trả lời:
1. Ở bản Lao Chải, nhìn ra dãy Hoàng Liên Sơn có một khu du lịch sinh thái khá độc đáo tên là Eco Palms House. Họ xây dựng như các nhà sàn dân tộc, trực tiếp trên ruộng lúa. Người dân vẫn canh tác bình thường ở dưới, du khách có thể ngồi nhìn người nông dân lúc thì gieo cấy, lúc thì thu hoạch ngay dưới chân họ. Và khách rất rất đông vì ai cũng thích. Xu thế bây giờ là người ta đi chơi xa thành phố càng tốt, đường xá xa xôi cỡ nào cũng đi, thậm chí còn thấy thú vị khi phải trèo đèo lội suối mới tới được. Cho nên mình cứ rong ruổi đến các vùng núi, các bản làng, các vùng sâu vùng xa...thấy ở đâu có thiên nhiên hữu tình là làm được một cái dạng này. Mình làm sinh thái, đừng có bê tông cốt thép gì, cứ gắn chặt với thiên nhiên, hem xả rác xả thải. Du khách tới là hít không khí trong lành, ăn các món địa phương, rau cỏ organic, thậm chí tham gia lao động với dân địa phương như hái cà phê, gặt lúa, tát cá, hái dừa, hái vải, trỉa ngô bẻ bắp,....
Mỏ vàng của nước ta là ở 3/4 diện tích đồi núi, có hàng ngàn nơi có view đẹp như tiên cảnh bồng lai để làm du lịch sinh thái. Các bạn cứ thử nhé. Các công ty lớn thì đầu tư lớn, các bạn trẻ thì hùn nhau làm, đầu tư nhỏ nhỏ. Quảng bá tiếp thị giỏi là thành công hết. Ở Thanh Hoá cũng có một cái tên là Pu Luông Retreat. Ở Kontum Măng Đen là Le Plateau. Ở Bến Tre là Mango Home Riverside. Toàn giữa núi giữa đồng, đường sá đi lại rất khó khăn nhưng Tây tới ầm ầm, phòng lúc nào cũng kẹt cứng khách. Chủ các chỗ này thật sự rất có đầu óc, rất đáng khen.
2. Vài hình ảnh cho các bạn xem. Các công ty du lịch lớn nên đầu tư cái này để có sản phẩm ổn định, thú vị, lãng mạn, đầu tư xong thích lắm, chứ mua bán tour mãi thì có gì hay? Giờ bọn trẻ thất nghiệp nhiều, cứ trả lương cao là sẽ thu hút các bạn về đó. Nghịch lý ở nước ta là lương ở Sài Gòn Hà Nội cứ trả cao hơn ở tỉnh, nhiều doanh nghiệp nói do vật giá ở đó cao nên chi nhánh Tp HCM lương 10 triệu/ người còn chi nhánh Cà Mau chỉ trả 6 triệu thôi. Cái tư duy này bị ngược, lẽ ra phải trả lương ở tỉnh cao gấp mấy lần để có người giỏi làm. Phải trả cao để họ có chi phí cho họ đi lên thành phố lớn, đi nước ngoài vui chơi mua sắm vào cuối tuần vì tuổi trẻ mà. Ở thành phố đủ đầy thì lương phải cực thấp, thất nghiệp đầy ra đó, ai chê là có người khác trình độ tương đương thay thế liền. Còn ở tỉnh, mình phải trả lương cực cao mới thu hút được nhân tài về làm, mới tạo ra giá trị gia tăng cho doanh nghiệp mình được. Mở doanh nghiệp hay chi nhánh ở tỉnh, cứ trả thử việc 10 triệu/tháng, chính thức 15-20 triệu, thì các bạn sẽ có một dream team (đội ngũ giỏi như mơ), kiếm về cho các bạn triệu đô mỗi năm ngay.
3. Cách mỗi cá nhân, mỗi công ty, mỗi quốc gia tạo ra sự PHỒN THỊNH nhanh nhất là thu hút tiền từ nước ngoài về. Các nước tiên tiến họ giàu lắm, lương một tháng một kỹ sư ở Boeing Airbus NASA hay tài chính phố Wall tới vài ba chục ngàn đô, tức mấy trăm triệu đồng mỗi tháng (Bạn Nam trong CLB con dượng mới qua New York làm kiểm toán với mức lương 240,000 đô/năm, tức 20 ngàn/tháng= 400 triệu). Một năm họ bỏ ra 1 chuyến đi chơi xa, chi tiêu 1 tháng lương là bình thường. Quan trọng là mình bày vẽ ra để họ xài tiền, rút tiền đưa mình mà lòng vui như hội.
Xuất khẩu (xuất cảng hàng hoá đi) và du lịch INBOUND (đưa khách nước ngoài vào) là hai nguồn thu ngoại tệ lớn nhất. Muốn làm hai nghề này thì chỉ có con đường học tiếng Anh thiệt tốt từ nhỏ, xem đó là cái bắt buộc, biết tiếng Anh thì mới lấy đô la, biết tiếng Việt thì chỉ đếm được Việt Nam Đồng. Rồi đi theo người ta học nghề. Muốn biết nghề xuất khẩu thì phải xin vô công ty xuất khẩu làm, lương thấp hay tay chân cỡ nào cũng làm để học (hẻm phải vô công ty nhập khẩu, cũng hem phải học ngoại thương mà biết làm đâu). Còn muốn đón khách du lịch quốc tế thì vô công ty có mảng du lịch Inbound làm, có thể qua Campuchia hay Thái làm vài năm, xem người Cam người Thái làm gì mà khách Tây qua đông dữ vậy. Nước mình dân số lớn, thắng cảnh và di sản văn hoá thế giới dẫn đầu ASEAN mà thu hút một năm chỉ có 7-8 triệu du khách, chỉ bằng 1/3 các nước thôi.
Đó là do mình chưa biết làm, giờ biết rồi thì làm.
Làm làm làm. Phồn vinh ắt sẽ gọi tên bạn.


21:39
Anh trai ad rất cá tính, anh đùng đùng bỏ học ở năm 3 DH. Không rõ lý do, chỉ biết là chán. Không ai khuyên nổi. Mẹ mình phải dùng hết khả năng của tình mẫu tử để ép anh làm cái bảo lưu vì nếu không, bà không chu cấp tiền hàng tháng nữa. Anh đành làm theo vì cần tiền.
Anh nghỉ, ở nhà lang thang. Anh nói phải khởi nghiệp như Bill Gates, Mark Zucker,....hùn hạp với bạn làm công ty, chỉ 3 tháng đóng cửa vì mở công ty mà cả ngày không nghĩ ra việc gì để làm cho hết ngày, toàn online trên mạng (năng lực triển khai thực thi anh hoàn toàn không có). Bí đường, anh lại đi xin việc, chỗ anh ưa thích nó không nhận (nói trẻ con), chỗ anh xin đại cho có thì lại nhận. Anh vô làm vài bữa là chán, hoặc người ta đuổi vì dở.
Sau hai năm lang thang vô định, ăn, ngủ, cà phê, nhậu toàn tiêu tiền của cha mẹ (ba mẹ mình chiều anh lắm, kiểu mù quáng á), anh mới nhận ra là "khi xưa anh suy nghĩ trẻ con quá, đầu óc non nớt quá, cần đi học lại để rèn luyện tinh thần, tư duy và có các mối quan hệ từ bạn học" để có thể ra đời làm việc bàn giấy văn phòng (vì anh không thích làm việc động tay chân nhiều hay áp lực).
Anh học xong ĐH, theo bạn buôn bán cà phê ngoài phố và 7 ngày là nghỉ vì cơ bản là chịu cực không nổi. Anh nói, đúng là cá tính thì phải kèm với tài năng, chịu khó và óc già dặn. Năng lực trí tuệ lèo tèo thì đừng có bắt chước thiên tài mà bỏ học. Kiến thức hàn lâm dù ít dù nhiều nó cũng rèn tinh thần và trí nhớ cho mình. Anh quay lại trường, điên cuồng học ngoại ngữ nên ra là thi vô tập đoàn kiểm toán lớn và được nhận vô. Anh nói trí tuệ của anh, chỉ có thể làm thuê hoặc quản lý cấp thấp thôi, vì phải có người giao việc cụ thể ra anh mới biết làm. Còn triển khai cái gì đó mới toanh, phải nghĩ ra việc và hướng dẫn người khác làm thì anh chịu. Đam mê và ý chí cũng có nhưng năng lực có hạn, thích ngồi máy vi tính gõ gõ cả ngày thì thôi vậy.
Anh nói: Một người mà không có tài năng, trải nghiệm, street smart, nếu CÁ TÍNH quá (hay học đòi cá tính như anh) thì sẽ ra những quyết định sai lầm. Bill Gates nghỉ học nhưng có ngay cái công ty MITS để điều hành. Mark Zucker cũng nghỉ học nhưng về nhà là có cái công ty Facebook để triển khai. Người ta nghỉ là nghỉ ở ĐH Ha Vớt, dân ở đó có học hay không thì cũng rất giỏi rồi, họ giỏi quá nên đi học chỉ phí thời gian. Còn mình học ĐH Trục Vớt nào đó, một hai nghỉ cho được mà không rõ để làm gì thì làm ơn "Hạc giùm tui cái".
Các chương trình như internship, Aupair, working holiday....nó cũng xét tiêu chí tốt nghiệp ĐH, cao đẳng...để cấp visa, tránh lao động phổ thông tràn qua nước họ. Nên cân nhắc thật kỹ, chỉ bỏ học nếu có cái mà làm (ví dụ ngay lập tức đi bán vé số dạo - một việc đầy thử thách và thú vị), mà học (nghề khác, tức phải có nghề trong tay) thì tốt quá rồi. Còn nghỉ mà nằm thở dài ở nhà, hoang mang vô định thì tinh thần còn xuống hơn. Hồi đó anh nghỉ học vì là do lười và non nớt quá, nghĩ không tới, tưởng mọi thứ dễ ăn. Đó là nguyên văn lời của anh mình đó.
Các bạn thấy xung quanh mình có ai còn non nớt, nhao nhao bỏ học theo phong trào "cá tính, công thức tỷ phú gì đó" mà tài năng tầm tầm, lại lười biếng thì cho bạn đọc bài này nhé. Trong cuốn "Trên đường băng" đó, mua cho họ, ép đọc cho được bài này để tự ra quyết định.


21:18
Đầu ra nông sản luôn là nỗi lo lớn nhất với mọi người làm nông, dù hộ gia đình hay farm lớn. Ở Thọ Quang, người ta mở sàn giao dịch nông sản rất chuyên nghiệp, người bán và người mua đều phải trả phí cho sàn giao dịch nông sản do một công ty lớn ở đây lập ra.
Nông dân phải chở đến bãi tập kết trước 12h đêm, đơn vị kiểm định sẽ kiểm tra chất lượng, đánh giá chất lượng nông sản theo các cấp độ. Nông dân cầm giấy chứng nhận này ra sàn giao dịch để niêm yết liền, ở đó các thương lái (công ty thương mại) sẽ căn cứ vào giấy chứng nhận mà trả giá mua hàng, tiền sẽ được ngân hàng tại sàn trao tay cho nông dân, hoặc chuyển khoản tuỳ họ. Thương lái (công ty thương mại) sẽ từ đó đi bán cho các siêu thị, xuất khẩu hoặc cho chợ, trường học, bếp ăn công nghiệp lớn....
Hàng đã đạt chất lượng thì nông dân bán cho ai tuỳ thích, được giá cao thì bán, hem được muốn chở về cũng được, hoặc nếu muốn bán thì sàn giao dịch sẽ mua ở mức giá tối thiểu quy định cho mỗi loại rau củ quả. Sàn sẽ bán "hàng dội chợ" cho các nhà máy chế biến sấy khô, bột rau củ, nước ép, đông lạnh,...để nông sản không bị hư hỏng hoặc nếu không ai mua thì tự tiêu huỷ (chịu rủi ro không bán được hàng). Đã ăn tiền trung gian của người ta thì phải chịu trách nhiệm như vậy.
Nếu nông sản bị dư lượng thuốc bvtv cao sẽ bị tiêu huỷ ngay lập tức nên nông dân rất sợ, phải làm cho chuẩn xác. Tất cả giao dịch nông sản ở đây đều qua sàn, nếu nông dân và thương lái tự liên hệ nhau để mua bán thì sàn sẽ từ chối giao dịch với họ mãi mãi. Nếu không qua sàn thì không ai đảm bảo chất lượng nông sản lẫn uy tín tiền nong của thương lái (thương lái phải ký quỹ với sàn). Mọi việc nghe có vẻ dài dòng thế thôi chứ diễn ra nhanh gọn, từ 12h đêm đến 6h sáng là hết các hoạt động "khớp lệnh" (nghe như chứng khoán New York vậy).
Các bạn đi đoàn này đã biết được một website giao dịch nông sản, người mua người bán có thể đăng nhập để giao dịch, như Alibaba nhưng cho ngành nông sản (tiếng Hoa, không có tiếng Anh).
Đây là mô hình khá hay để Thọ Quang trở thành thủ phủ rau quả của thế giới.
Đi cả tuần học tập, bữa cuối đoàn tranh thủ đi Vạn Lý Trường Thành ghé thăm vài phút trước khi ra sân bay về nước vì chuyến đi này chủ yếu là học tập kinh nghiệm làm ăn của nước bạn.


21:17
1. Ad mới đi Tây Tạng về (Sau 1 tháng để nghiệm coi đúng hem mới dám viết bài), có mấy cái hay cần chia sẻ.
Tây Tạng là vùng đất cao nhất trên thế giới mà có con người sinh sống tập trung, áp suất khí quyển thấp khiến người đồng bằng lên đó rất khó thở. Rất đông (du khách) phải dùng bình ô xy trợ giúp trong máy ngày đầu, máu lên não ít nên hầu như ai mới lên cũng rất nhức đầu, sau đó quen dần thì thấy thích thú. Các vận động viên đỉnh cao, nhà nghề thường chọn khu vực núi cao để tập luyện cũng do nguyên nhân này. Khi họ tập ở cường độ bình thường trong môi trường như thế, khi xuống đồng bằng thi đấu, công lực của họ mạnh mẽ một cách bất ngờ. Giống như các tay quyền anh hạng nặng họ tập đấm dưới nước vậy, bị nước cản nên lực phải rất mạnh. Khi lên sàn đấu, họ tung cú đấm sấm sét ngay vì chỉ là không khí bình thường.
Nói vòng vèo để khoe là ad mới đi trên đó 2 tuần để rèn luyện cơ thể, vì ad bị viêm xoang, hen suyễn tái đi tái lại miết. May mà ở nhà mình đã tập các bài Cardio nên khoẻ vô cùng, lên đó mọi người tưởng mình là vận động viên. Cách đây một năm mình ốm yếu, lười vận động vì xưa nay chỉ thích đọc chữ nghĩa thôi, công việc văn phòng bàn giấy nên cũng sáng đi chiều về, ăn ngủ. Nhưng tình cờ mình đọc bài báo về Cardio và thay đổi nhận thức. Trí thức là vậy, nhận thức sẽ thay đổi miết khi nhận ra cái gì đúng, cái gì sai, cái gì tốt, cái gì xấu. Xong hành động action liền, thay đổi bản thân liền.
2. Cardio là một từ la-tinh nói về tim mạch. Bây giờ giới trẻ thế giới có khái niệm "mày tập cardio" chưa, tức bài thể dục giúp tim và mạch vận động mạnh, đưa máu có ô xy lưu thông khắp cơ thể, tăng sức đề kháng, tiêu diệt các tế bào xấu (có khả năng gây ung thư nếu có), nhất là máu sẽ lên não giúp trí nhớ tốt hơn, không bao giờ nhức đầu, học hành nhanh nhớ, nhớ lâu. Bài cardio còn giúp máu lên mặt, nên da lúc nào cũng đỏ hồng, môi đỏ, da mịn láng, nhìn rất khoẻ mạnh.
Các bạn trẻ và hem trẻ ngày ngày nên dành 15-30 phút cho bài cardio này nhé, để học tập và làm việc được tốt hơn, quan trọng hơn là sống thọ lâu lâu trên cõi đời này chút.
Ít vận động, chết sớm uống lắm các bạn. Chơi với bạn ham vận động, nếu ở trọ nên lựa đứa ham thể thao mà ở cùng, sẽ bắt chước họ.
3. Nào, chúng ta cùng chia sẻ thông tin thú vị này nhé. Nên ngủ sớm trước 10h30 và dậy sớm trước 5h30, càng ngủ sớm chừng nào và dậy sớm chừng nào là tốt chừng đó, các nhà sư ở Tây Tạng khuyên như vậy, vì con người là một sinh vật trên trái đất thôi. Bóng đêm xuất hiện thì đến lúc cơ thể sinh học cần nghỉ. Khi ánh mặt trời bắt đầu rọi sáng trái đất thì phải thức dậy kiếm ăn. Ngày xưa người ta ngủ 7-8h tối, dậy 2-3h sáng, theo nhịp sinh học của con gà. Dần dần có các hoạt động giải trí về đêm, khiến người ta thức khuya hơn, dậy trễ hơn...nhưng điều này là trái với chu kỳ sinh học của sinh vật trên trái đất.
Kể từ hôm đó, mình về, cũng thay đổi nhận thức và action luôn. Ngày thường hem có gì đặc biệt là mình tắt ĐT, máy tính, ép mình phải ngủ lúc 10h, dậy lúc 4:30. Còn thứ 7 mình cho phép 11h ngủ, 5:30 dậy. Tự dưng mấy cái bệnh vặt tiêu biến hết, người mình đầy năng lượng, ham học ham làm và yêu đời quá xá. Sáng dậy là tập thể dục, đọc sách, nấu cơm ăn sáng, dọn dẹp nhà cửa....một mình (ad là boy, mới tốt nghiệp ĐH 3 năm), rồi giờ cả nhà mình thấy hay qua nên bắt chước luôn. Ai ai cũng khoẻ.
4. Các bạn xem hình thấy ông này có quen hem. Đó là 1 người mà được người Mỹ xem là thông thái nhất, khuyên gì là người ta nghe theo, tờ tiền mệnh giá lớn nhất (100 đô la) có hình ông trên đó đó (smile). Ông nói gì nè, ngủ sớm, dậy sớm sẽ khiến chúng ta khoẻ, giàu và khôn ngoan.
Còn hình kia thì các bạn hem biết tiếng Anh đọc cũng hiểu.


01:11
Xưa nhà thơ Trần Đăng Khoa nổi tiếng với với bài thơ Hạt gạo làng ta, giờ mình tự viết bài thơ của riêng mình có tên "doanh nghiệp làng ta". Cứ tự tin vô. Bạn trẻ nào có đầu óc tổ chức, có kinh nghiệm đi làm mấy năm rồi mà ớn phố sá ồn ào nóng nực ngột ngạt, thích tự do bay nhảy thì kiếm cái gì đó mở ra mà làm. Coi thế mạnh làng mình, xã mình là gì, mình thành lập doanh nghiệp sản xuất kinh doanh cái đó. Thị trường mênh mông lắm, có tài là lấy được hết của cải của xã hội, không cần ở phố vẫn làm ăn tốt.
Bạn cứ lên thẳng sở kế hoạch đầu tư tỉnh, cầm theo giấy tờ tuỳ thân, sẽ được hướng dẫn chi tiết. Giờ tỉnh nào cũng rất dễ thương với bạn trẻ khởi nghiệp, giải quyết trong vòng mấy nốt nhạc.
Hoặc bỏ ra khoảng 2-3 triệu người ta làm cái rẹt cho mình, cho nhanh, 3-5 ngày là có công ty, có con dấu. Search "dịch vụ mở doanh nghiệp siêu tốc tỉnh A". VP luật nào cũng có.
Đặt tên công ty: Lựa 3-4 tên kẻo trùng, người ta không cho. Ví dụ mình tên Lê Thị Hoa, hùn vốn với Nguyễn Thị Liễu, mình lựa một mớ tên như công ty TNHH Hoa Liễu, công ty Liễu Rũ, công ty Hoa Rủ Liễu, công ty Hoa Kết Liễu, Liễu Kết Hoa, công ty TNHH Vùi Hoa Dập Liễu...v.v
Chức năng: khai hết. Làm nghề gì mà pháp luật hem cấm là khai vô, khỏi mắc công bổ sung về sau. Khai mấy chục trang giấy cho ngừ ta nể.
Giả sử công ty Hoa Liễu mình được OK, hem trùng tên, được cấp phép. Chuyên bán nước chè xanh tắm trị bệnh ngoài da, trên giấy phép thì cái gì cũng có, kể cả buôn bán nông sản lẫn đại lý vé máy bay.... Cái Hoa chiếm 51%, cái Liễu 49%, vốn tự khai, mình nhắm vốn hoạt động mình có được bao nhiêu thì ghi vô, hai ba trăm triệu hay hai ba trăm tỷ thì tuỳ.
Địa chỉ: lấy nhà cái Hoa, ví dụ thôn X, xã Y, huyện Z. Xong về nhà lắp internet, điện thoại, máy tính, máy fax,...Đặt website hoalieu chấm com hay hoalieu chấm vi en cho nó thuần Việt.
Hoa là chủ tịch HĐQT. Liễu làm giám đốc. Tuyển người trong làng vô, ai lanh lợi cho làm sale, ai cần cù cho làm sản xuất, ai cẩn thận cho làm kế toán. Đào tạo sử dụng được hết nếu bạn trẻ đó có đầu óc và kỷ luật.
Ra ngân hàng huyện mở tài khoản công ty, rồi bắt đầu vận hành. Vừa làm vừa học hỏi, rút kinh nghiệm, sửa sai. Sai sót, sai lầm rất đáng quý vì có làm mới có sai.
Cứ mở xong đi nhé, rùi tuần sau mình học bài vận hành công ty.
"Hữu ý trồng hoa, hoa chẳng nở
Vô tình cắm liễu, liễu lên xanh".
Câu slogan của công ty mình.
P/s: Việc mở DN chỉ dành cho các bạn có đầu óc. Không nên bàn bạc chuyện này với người không có đầu óc, họ sẽ bàn ra, chê bai, nói không được, dè bỉu này nọ mắc công nhé. Đã chấp nhận về quê làm chủ doanh nghiệp là chấp nhận cá bơi ngược dòng, cô đơn thượng liu vậy.


01:10
Mình làm nghề phiên dịch xuất khẩu, nên cơ hội đi nước ngoài nhiều, từ lúc ra trường đến giờ (5 năm) cũng đã đi được 20 nước để xúc tiến bán hàng cho tập đoàn mình đang làm. Mình thấy doanh nhân (quốc tế) nào mình gặp, họ cũng đều đọc sách rất nhiều. Và tập thể dục, tập gym, chơi thể thao nhiều vào tất cả các buổi tối sau khi đi làm (chứ hem có nhậu trừ tiếp khách thi thoảng một tháng đôi ba lần)....nên không ai bụng phệ, đều có phom người đẹp, mặc đồ veston ngon lành lắm. Đó là mình rút ra điểm chung của họ.
Riêng những mẩu chuyện trong tác phẩm "Những tấm lòng cao cả", hầu như ai cũng thuộc làu làu. Mình hỏi thì họ nói từ lúc mẫu giáo đến lớp 1 (đọc chưa thông được), thì cha hoặc mẹ hoặc ai đó sẽ đọc cho các bạn nghe. Khi lớp 2 trở lên, các bạn nhỏ sẽ tự đọc. Mỗi tối 1 câu chuyện trước khi ngủ. Ghi rõ trong to-do list của mỗi bạn dán lên bàn học, cha mẹ sẽ kiểm tra rất kỹ.
Công việc đi đàm phán quốc tế của mình cho thấy, cứ làm việc xong, những buổi chiêu đãi trà dư tửu hậu, người ta hay lấy những tác phẩm kinh điển này ra nói chuyện, như những điển tích, những ví dụ trong sách ra nói, nhiều lúc rất tình cờ, nhưng nếu mình không đọc qua thì sẽ không hiểu trọn vẹn được câu chuyện, không góp lời được để đẩy buổi tiệc thăng hoa. Ví dụ người ta sẽ nói, thì như mày biết trong câu chuyện của cậu Robetti, cậu Enrico hay thầy Perboni trong "những tấm lòng cao cả" đó,....nếu mình biết cốt truyện, sẽ tham gia nói chuyện vô, sẽ tăng phần gắn bó. Xưa mình im lặng, cười trừ như thí sinh hoa hậu trước phần thi ứng xử.
Ad đã không được cha mẹ mình rèn thói quen đọc sách từ nhỏ, điều đó rất tiếc. Buổi tối ba mẹ mình chỉ xem tivi, trong nhà không có cuốn sách văn học nào nên từ nhỏ mình không tiếp cận được những câu chuyện thú vị như thế. Nhưng sau đó, mình đã "điền vào chỗ trống" bằng cách hỏi bạn bè quốc tế những câu chuyện gì mà thiếu nhi thế giới đều đọc, và mình đã đọc lại tất cả. Cuối tuần là tắt máy di động, không laptop....để đọc sách giấy. Nhờ đó mà sau này, đi đâu mình cũng góp lời được.
Mình (admin 4) vừa có bạn gái và bạn gái mình cũng thống nhất là sau này, nếu tụi mình tiến tới hôn nhân, khi có con, tụi mình sẽ đọc cho con nghe mỗi tối một câu chuyện trong những bộ sách kinh điển này. Thói quen tập thể dục buổi sáng, đọc sách văn học vào buổi tối...nhất định mình phải có và giữ cho bằng được, để con cái mình nó bắt chước.
Hầu như mọi thói quen của một đứa trẻ đều bắt nguồn từ sinh hoạt gia đình từ thuở ấu thơ. Mình sẽ tự tạo dựng một gia đình hiện đại, cân bằng thời gian cho các việc như ăn uống, giải trí, học hành, đọc sách, vui chơi, thể dục...như ở nước ngoài mấy trăm năm nay vậy.


01:09
Thằng Tèo sau mấy năm lên thành phố làm công ăn lương, hào hứng với mấy thú vui đô thị cho đã rồi, cái thấy hết ham. Thấy khói bụi xe cộ ồn ào quá, ngày nào 10 triệu xe máy xe hơi xe tải xe container cũng thải ra ít nhất 10 triệu lít khói (cho trung bình mỗi chiếc xe xài 1 lít xăng mỗi ngày, mỗi lít xăng dạng lỏng biến thành 1 lít khí dạng khói, ở lâu phổi sẽ không khỏe mạnh, mà không khí là cái quý giá nhất trên đời. Vì không ai có thể thiếu nó sau vài phút cả). Tèo bèn kéo vali ra sân bay, vừa đi vừa hát bài Về Quê của Phó Đức Phương. Mà về quê là Tèo làm chủ, là mở doanh nghiệp chứ hem phải về quê xin việc. Việc ở quê ít lắm, xin xin xỏ xỏ làm gì cho mệt, khái niệm xin xỏ không có trong từ điển của Tèo. Tèo là thanh niên thế hệ mới, là cho, chứ hẻm có xin. Cho tiền, cho tình, cho tri thức, cho kinh nghiệm, cho máu, cho lòng hào sảng, cho sự tự tin, cho lòng biết ơn, cho phép lịch sự dạ thưa, cho nụ cười lúc nào cũng vui vẻ, cho việc làm người khác…
Với quan hệ quốc tế mình có, Tèo ép thằng bạn bên Nhật bên Hàn mua đũa tre xuất khẩu, loại dùng 1 lần. Tèo mở xưởng đặt tại làng mình luôn, quản lý cho dễ. Thuê cái nhà và chục công nhân, nhập cái máy rẻ òm mấy chục triệu. Hàng ngày, tre được cả huyện chặt và cung cấp cho Tèo. Tèo cho xử lý mối mọt xong, cứ đầu này đút vô cây tre thì đầu kia nó chạy ra mấy đôi đũa. Rồi cho các chị ngồi dưới cái máy, lụm từng đôi, thổi cái phù cho bay bụi rồi trùm miếng nylon vào, bỏ vô đóng thùng cạc-tông ghi mấy chữ Nhật bên ngoài. Loại đũa dùng 1 lần, tụi Nhật ăn sushi xong là vứt nên nhu cầu lớn lắm á. Mà bên đó xứ lạnh đâu có nhiều như tre nước mình. Lương công nhân bên đó cũng 3000 đô/tháng trong khi bên mình trả 5 triệu là mấy anh trong làng vui làm liền, nên chi phí sản xuất của mình rẻ, tha hồ mà xuất khẩu.
Tay ngang nhảy ra làm chủ, Tèo đăng ký đi học lớp kế toán mà nghe mấy ổng nói nhức đầu quá, hem hiểu. Thuê 1 con bé nó mới học kế toán ra, nó cũng hem biết gì, ngồi ngủ gục miết, nên Tèo kêu thôi mày kêu xuống làm công nhân bọc đũa đi, để tao làm kế toán luôn cho. Quy mô nhỏ nên Tèo làm luôn cho biết, sau này quy mô lớn, giao việc người khác mới quản lý được.
Tèo chạy ra nhà sách mua cái bìa sơ-mi (file đựng tài liệu, bìa cứng, về quánh máy rồi cắt dán vô các thành 10 tập hồ sơ: (1) nợ phải trả, (2) nợ phải thu, (3) hàng tồn, (4) tiền mặt + tiền gửi ngân hàng, (5) chi phí sản xuất, (6) chi phí bán hàng, (7) chi phí chung, (8) hợp đồng và hóa đơn mua bán, (9) vay vốn, (10) linh tinh. Tèo nghĩ mình phải có song song vừa file trên máy tính, vừa sổ sách ghi chép bằng tay phòng khi máy tính bị virus hoặc bữa đó mất điện. Tèo khôn quá khôn.
1. Nợ phải trả: Cái này nhà cung cấp nó theo dõi kỹ hơn nên Tèo hẻm lo lắm. Tèo yêu cầu hàng tuần nó gửi Tèo coi. Hoặc lúc nó đòi nợ thì kêu meo (mail) hay phắc (fax) kết sổ đang nợ bao nhiêu qua đây. Nó sẽ gửi liền vì cái đó quan trọng với nó. Tèo cũng ghi chi tiết để đối chiếu với bên kia, theo ngày tháng, sự việc phát sinh, tổng số tiền, đã trả bao nhiêu, còn lại bao nhiêu kẻo nó lừa mình sao. Mình chủ doanh nghiệp rồi mà, đâu có dễ dãi mà đi phá thai miết với bạn -Tèo dằn mặt trước làm tụi nhà cung cấp sợ hãi, hem dám hó hé gì.
Hàng ngày, Tèo mở cái file này ra coi, xong điện thoại cho các nhà cung cấp cái lịch thanh toán, dựa trên lịch tiền phải thu, tiền mặt của mình. Tèo ưu tiên trả cái gì trước, cái gì sau, Tèo dặn lòng là tuyệt đối không dây dưa, có là trả liền để giữ uy tín. Cái bệnh "dây dưa" này nhiều bạn đầu óc tiểu nông bị, cứ chi tiền ra là tiếc, khó chịu, vay mượn bạn bè còn hem muốn trả nữa là trả tiền cho nhà cung cấp. Tèo khác. Tèo hết tiểu nông rồi. Cứ kẹt tiền (cái này thường xuyên) thì Tèo lập tức chủ động báo với các chủ nợ. Thậm chí hem có Tèo cũng vay mượn chỗ khác để trả theo kinh nghiệm của người Hoa Chợ Lớn. Tiền nợ có yếu tố tâm linh rất lớn, nó vần vũ khiến mình mất may mắn đi, đặc biệt nếu mình có mà tìm cách không trả thì bị quở phạt ghê lắm. Vì cái đó có phải của mình đâu, mình mà cố sở hữu thì trước sau gì nó cũng ra đi thôi, mà mình còn bị xui xẻo nữa á. Nên nợ là phải trả, trả liền, trả liền…
(Các bài 2-10 sẽ đăng sau, giờ làm trước cái này đi, chứ nhiều quá nhức đầu bị bệnh thì tội nghiệp. Mới mở cửa công ty sản xuất mấy hôm đã nhập viện thì ai lo nồi cơm cho anh em).


Được tạo bởi Blogger.